Lối cũ ta về

Ngày nào bạn cũng sẽ phải đi qua con đường từ trường về nhà, con đường mà bạn từng hào hứng dẫn một người đi qua để người ấy biết mỗi ngày của bạn trôi qua như thế nào…
Bây giờ bạn sẽ không ngủ trên phòng làm việc nữa, vì bạn đâu có cần wifi để gọi về nhà, có ai chờ cuộc gọi của bạn nữa đâu.
Ngày nào bạn cũng sẽ phải trở về căn phòng ấy, bạn cũng sẽ phải nhìn những đồ vật kỷ niệm, những lá thư cũ, bộ quần áo bạn thích mặc.
Bạn thật sự không biết bạn sẽ như thế cho đến bao giờ.
Bạn chỉ muốn nằm xuống và ngủ một giấc thật dài.
Và đến khi tỉnh lại thì bạn đang ở trên chuyến tàu 2 năm trước.
Nếu được làm lại thì nhất định bạn sẽ làm tốt hơn.
Nhưng muộn rồi.
Bạn phải học cách làm quen khi đi qua những lối cũ ta về.

Đăng tải tại 未分類 | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì bạn ích kỷ

“Một con người có thể làm tổn thương một con người khác, duy nhất bởi vì anh ta tồn tại và là chính anh ta”. (Murakami Haruki)

Chẳng có lý do gì để bào chữa cho việc bạn hết lần này đến lần khác làm tổn thương một người khác, một người từng hết lòng vì bạn, từng trân trọng bạn. Đó là bởi bạn là chính bạn. Điều buồn nhất là bạn chỉ nghĩ cho chính mình, bạn để sự ích kỷ của bạn gây ra những nỗi đau cho người khác. Bạn luôn lấy những mất mát mà mình phải chịu ra để bào chữa, cuối cùng thì bạn vẫn luôn gây ra lỗi lầm.
Cách tốt nhất là bạn nên im miệng đi và để người khác được bình yên. Bạn có những phần tồi tệ bên trong người và bạn phải chấp nhận chúng, hối hận cũng vô ích vì bạn đã hành động một cách tồi tệ và nông nổi.

Đăng tải tại 未分類 | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ai wo Komete Umi (Lời Việt)

Và em vẫn nhớ, phút giây ta tìm thấy nhau
Giữa khi đang mùa kokuriko, sắc hoa vẫn luôn tỏa hương nồng nàn
Liệu anh, còn có nhớ đến câu chuyện xưa

Hàng rào gỗ với bức tường cổ nhuộm màu rêu phong
Cây cột điện trên phố, đứng nghiêng nghiêng từ xa
Và ở trên chiếc xe đạp quá cỡ màu đen
Là anh đang đến bên em như một cơn gió
Nhanh nhanh lướt đi, từ con dốc phóng qua đỉnh đồi, cuốn em đi theo anh

Và em vẫn nhớ, phút giây anh rời bước đi
Cũng khi đang mùa kokuriko, sắc hoa vẫn luôn tỏa hương nồng nàn
Liệu anh, còn có nhớ đến câu chuyện xưa

Dập dềnh lướt sóng trôi, con thuyền trên biển lấp lánh
Có mùi hương thoáng qua, đến từ những hàng thông
Để rồi em mang theo một nỗi nhớ thương buồn sầu
Và rồi em nơi đây, chỉ còn một mình thôi
Thế nhưng bây giờ, một mình em đã có thể làm, tất cả mọi việc

Triền đê lộng gió, những cơn gió từ biển khơi
Gió mang theo lời nhắn em trao anh, gió mang đến anh chốn nao xa xôi
Rằng em, em sẽ mãi mãi không đổi thay
Dù cho anh đang, anh đang ở bất kỳ đâu

Từng ngày em vẫn đang luôn thật mạnh mẽ
Và rồi từng chút, mỗi năm vẫn cao dần lên
Dù thời gian trôi qua em vẫn nơi đây chờ
Dù là hôm nay, hay là tận mai sau
Vẫn luôn nguyện cầu, anh sẽ mãi mãi yên bình, trên bước đường anh đi

Từ trên con dốc kokuriko
Chứa chan những yêu thương

Đến khi anh hiểu được lời em hát, thì cũng đã muộn mất rồi. Anh xin lỗi, anh thật sự xin lỗi.

Đăng tải tại 未分類 | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

November Rain: Cơn mưa tình yêu lạnh giá

Có lẽ cần phải qua đi những tháng ngày người ta mới hiểu thêm được một phần ý nghĩa của một bài hát.

Không biết Axl Rose đã trải qua những tình yêu như thế nào để viết ra November Rain nhỉ? Có tình yêu nào là mãi mãi trên đời hay không khi mà mọi thứ đều thay đổi. Thời gian trôi đi, vật đổi sao dời. Chẳng có thứ gì còn lại

‘Cause nothin’ lasts forever
And we both know hearts can change
And it’s hard to hold a candle
In the cold November rain

Tình yêu giữa cuộc đời phức tạp cũng mong manh giống như ngọn nến trong cơn mưa lạnh giá tháng Mười Một. Kể cả cố gắng để ở bên nhau lâu đến đâu đi nữa thì nỗi đau vẫn là không tránh khỏi.

We’ve been through this such a long long time
Just tryin’ to kill the pain

Những người tình cứ đến và đi, ai sẽ là người ở lại. Cuộc đời mỗi người sẽ yêu thật sự được bao nhiêu lần? Có thấy hối tiếc khi để một ai đó ra đi không?

But lovers always come and lovers always go
And no one’s really sure who’s lettin’ go today
Walking away

Tình yêu cuối cùng có nghĩa là gì? Yêu nhau để làm gì cho nhau? Tại sao người ta yêu nhau? Tại sao lại chia tay? Tại sao chẳng trở về? Tại sao ngừng mê say? Tại sao chẳng mãi mãi?

If we could take the time
To lay it on the line
I could rest my head
Just knowin’ that you were mine
All mine
So if you want to love me
Then darlin’ don’t refrain
Or I’ll just end up walkin’
In the cold November rain

Con người vỗn dĩ thật cô đơn, ai cũng thế. Vì thế mà người ta mới cần một người khác trong đời. Thế nhưng ai mới là người làm mình hết cô đơn? Ai sẽ không phản bội niềm tin của mình?

Do you need some time…on your own
Do you need some time…all alone
Everybody needs some time… on their own
Don’t you know you need some time…all alone

I know it’s hard to keep an open heart
When even friends seem out to harm you
But if you could heal a broken heart
Wouldn’t time be out to charm you

Nhưng người yêu nhau rồi sẽ tìm ra một con đường dành cho nhau. Bởi vì kể cả cơn mưa tháng Mười Một giá rét cũng chẳng kéo dài mãi mãi. Hãy tin là như thế và kiên nhẫn đợi chờ!

And when your fears subside
And shadows still remain
I know that you can love me
When there’s no one left to blame
So never mind the darkness
We still can find a way
‘Cause nothin’ lasts forever
Even cold November rain

 

Đăng tải tại 未分類 | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thị trấn

6 tháng trước, bạn lên một thị trấn xa lạ lần đầu tiên trong đời. Bạn chưa từng nghĩ mình sẽ có điều gì đó liên hệ với nơi ấy cho đến ngày có người nói cái tên đó với bạn.
Bạn sẽ không ngờ rằng nơi đó lại nơi bạn yêu thích nhất, là nơi bạn có những tháng ngày đẹp nhất trong suốt nhiều năm trời.

Bạn vẫn còn nhớ đường xá ở đó, biết cả những quán ăn ngon, nhớ vị trí của một vài cửa hàng. Bạn thậm chí còn thuộc cả giờ tàu chạy, biết được là sẽ có một người ngồi trong phòng buồn bã nghe tiếng xình xịch ngang qua cửa sổ để chờ bạn xuất hiện. Bạn biết được là cứ 5 giờ chiều thì bản đồng dao ấy sẽ vang lên.

3 tháng ở đó rất tuyệt vời, có thể với người khác nó chẳng qua là chút hồi ức sẽ bị lãng quên mau nhưng với bạn, nó sẽ đi theo bạn lâu thật lâu. Có thể nó chỉ là ám ảnh của riêng bạn, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của bạn có thể chỉ là ảo giác. Nhưng mà bạn sẽ rất bình yên với cái ký ức đó. Bạn mang kỉ niệm về nhà, gói ghém cất vào ngăn bàn làm việc. Bạn sẽ không còn nướng bánh mỳ bằng cái lò đó nữa, không còn uống nước bằng cái cốc thủy tinh nữa. Bạn cất chúng vào một nơi yên lặng, giống như dĩ vãng của bạn. Có lẽ bạn sẽ thỉnh thoảng thở dài khi nghĩ lại.

Có lẽ bạn sẽ không bao giờ quay lại thị trấn ấy nữa. Kể cả quay lại thì sự bình yên xưa cũng không còn mất rồi. Chẳng có ai ở đó chờ bạn nữa. Tất cả mọi người đều không thể sống chỉ bằng quá khứ được. Có lẽ bạn nên nhờ ai đó dạy bạn cách để quên đi, dù thực ra bạn cũng chẳng cần.

Đăng tải tại 未分類 | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sayonara no natsu (Lời Việt)

Tàu khuất bóng trên biển xa, chìm dưới ánh dương mùa hạ
Cột khói mang theo lời biệt ly ấy, lưu dấu giữa ngàn khơi
Ngọn dốc phía nơi bờ kia, từng bước nếu em chậm qua
Màu sắc của hương mùa hè trong gió, em có nghe được chăng?

Tình yêu em giữ thật nhiều
Vấn vương như những giai điệu
Có khi bổng, có khi trầm, tiếng ca tình yêu
Tình yêu em giữ trong đời
Sẽ bay như cánh chim trời
Lúc dang rộng, lúc thu mình, cánh sải bay
Và nếu tiếng em gọi anh, được cất lên trong hoàng hôn
Liệu bóng dáng anh dịu dàng trong nắng, em có gặp lại chăng?

Chiều vắng tiếng dương cầm rơi, trầm lắng có ai dạo chơi
Tựa những tiếng reo rì rào xa xôi, con sóng giữa biển khơi
Ngoài bến bước trong hoàng hôn, người mới tới hay rời xa
Liệu có ai mang trong mình mơ ước, mang sắc hương mùa hạ

Tình yêu em giữ cho người
Giống như nhật ký cuộc đời
Sẽ ghi lại, những câu chuyện, mỗi một ngày trôi
Tình yêu em giữ cho mình
Giống con thuyền bé xinh xinh
Lướt trên biển vắng không người, bước nhẹ tênh
Và nếu, nếu em ngừng chân, ngoảnh xuống bến trong hoàng hôn
Liệu dưới ánh dương chiều tà khi ấy, anh có đang tìm em?

Từng góc phố em dạo qua, sải bước giữa bao hàng cây
Hằn bóng dưới một chiều hè đầy nắng, như những tiếng biệt ly
Liệu có thấy khi rời đi, cổ kính mái chuông nhà thờ
Và thấp thoáng xa những ngọn chong chóng, thị trấn của mùa hạ

Tình yêu em có hôm qua
Giống như nước mắt ướt nhòa
Sẽ mau cạn, sẽ tan vào những tháng ngày xa
Tình yêu em có hôm nay
Sẽ như điệp khúc vui này
Sẽ ngân dài sẽ vang hoài mãi từng ngày
Và nếu, nếu em gặp anh, ở dưới bến trong hoàng hôn
Liệu có, có thể nào anh sẽ, ôm lấy em thật chặt?

Đăng tải tại 未分類 | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Không gặp đã lâu – Trần Dịch Tấn (Lời Việt)

Đặt bước lên thành phố của em
Dạo những con phố, em từng qua
Rồi nghĩ suy, những ngày không có anh
Phải chăng em đã rất cô đơn

Nhìn xuống tấm ảnh cũ trên tay
Đường phố như xưa không đổi thay
Điều khác đi, không còn hình bóng em
Mình mãi không trở về giống xưa

Liệu bây giờ em có đột nhiên xuất hiện
Nơi góc phố xưa quán cà phê
Anh sẽ nhìn em mỉm cười, vẫy tay chào em
Lắng nghe em kể chuyện vậy thôi

Anh thật sự mong một lần trông thấy em
Muốn biết em sống có được vui
Anh không gợi ra kỷ niệm, chỉ cần chào em
Nói với em một lời, chỉ một câu, thế này
Không gặp đã lâu

Nhìn xuống tấm ảnh cũ trên tay
Đường phố như xưa không đổi thay
Điều khác đi, không còn hình bóng em
Mình mãi không trở về giống xưa

Liệu bây giờ em có đột nhiên xuất hiện
Nơi góc phố xưa quán cà phê
Anh sẽ nhìn em mỉm cười, vẫy tay chào em
Lắng nghe em kể chuyện vậy thôi

Anh thật sự mong một lần trông thấy em
Muốn biết em sống có được vui
Anh không gợi ra kỷ niệm, chỉ cần chào em
Nói với em một lời, chỉ một câu, thế này
Không gặp đã lâu

Đăng tải tại 未分類 | Bạn nghĩ gì về bài viết này?